Làm ơn đừng, vì “Người đặc biệt” đã không còn đặc biệt chút nào nữa. Thứ bóng đá của ông đã “out meta” (lỗi thời), thể hiện qua những thất bại ở Tottenham và Fenerbahce. Ngoài ra, nên nhớ là kể từ khi chia tay MU năm 2018, Mourinho đã không dẫn dắt một CLB thuộc tầng lớp “elite” (tinh tú, hàng đầu) nào của châu Âu nữa.Chỉ một cú chạm nhẹ của Kylian Mbappe trên Instagram cũng đủ khiến cái tên Jose Mourinho một lần nữa dậy sóng ở Bernabeu. Thậm chí, người ta đã “vẽ” xong kịch bản về một Los Blancos phiên bản Mourinho 2.0 cho mùa giải mới.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đằng sau sự hào hứng nhất thời ấy là một câu hỏi rất nghiêm túc, Real có thực sự cần Mourinho vào lúc này không? Và quan trọng hơn, Mourinho của hiện tại còn đủ “đặc biệt” để dẫn dắt một đế chế bóng đá đang vận hành theo logic hoàn toàn khác? Câu trả lời, có lẽ, không dễ chịu với những người hoài niệm: làm ơn đừng! Bởi nhiều lẽ.
Không ai phủ nhận Mourinho từng là một phần quan trọng trong lịch sử hiện đại của Real Madrid. Giai đoạn 2010-2013, ông mang đến một đội bóng gai góc, kỷ luật và có khả năng đối đầu trực diện với Barca hùng mạnh. Đó là Los Blancos của những cuộc chiến, của cường độ, của bản lĩnh. Và cũng là bệ phóng để Real bước vào kỷ nguyên Champions League sau này.

Nhưng vấn đề đặt ra, đó là Mourinho của hơn một thập kỷ trước. Bóng đá không đứng yên. Những gì từng là cách mạng giờ có thể trở thành di sản… và di sản thì không phải lúc nào cũng hữu dụng. Mourinho từng là người đi trước thời đại với hệ thống phòng ngự phản công hoàn hảo. Nhưng ngày nay, thứ bóng đá đó không còn là “meta” nữa.
Hãy nhìn vào những chặng dừng gần nhất trong sự nghiệp của Mourinho. Tại Tottenham, Người đặc biệt được trao cơ hội để xây dựng một đội bóng có tiềm năng tấn công rất lớn với Harry Kane và Son Heung-min. Nhưng thay vì nâng tầm họ, Tottenham dưới tay Mourinho trở nên thực dụng, thiếu sức sống và cuối cùng sụp đổ trong những thời điểm quyết định. Ông bị sa thải trước cả khi kịp dẫn đội đá chung kết League Cup, một chi tiết nói lên tất cả.
Tại Fenerbahce, tình hình cũng không khá hơn. Những dấu ấn chiến thuật mờ nhạt, lối chơi nặng tính an toàn và sự phụ thuộc vào khoảnh khắc cá nhân khiến đội bóng không thể vươn tầm. Mourinho vẫn là Mourinho: kiểm soát phòng ngự tốt, nhưng không còn khả năng tạo ra một hệ thống tấn công hiện đại, linh hoạt.
Đó chính là điểm mấu chốt. Bóng đá đỉnh cao hiện tại yêu cầu pressing tầm cao, kiểm soát không gian, tấn công đa dạng, biến ảo. Trong khi Mourinho vẫn trung thành với khối đội hình thấp, chuyển trạng thái nhanh, tính toán rủi ro cực kỳ bảo thủ.
