Nếu đây là giải đấu cuối cùng của HLV Mai Đức Chung với tuyển nữ Việt Nam, thì đó là cái kết đúng chu kỳ hơn là một cuộc chia tay vì thất bại. Sau trận thua Nhật Bản 0-4 ở lượt cuối bảng C Asian Cup nữ 2026, ông công khai ý định rút lui. Điều đó xảy ra chỉ hơn hai tháng sau khi VFF gia hạn hợp đồng của ông tới hết giải đấu này, như một cách giữ ổn định cho đội trước chiến dịch châu Á.

Tỷ số 0-4 trước Nhật Bản nhìn rất nặng, nhưng dữ liệu cho thấy đây không phải một màn sụp đổ, mà là sự khác biệt đẳng cấp giữa một đội elite và một đội đang cố thu hẹp khoảng cách. Nhật Bản cầm bóng 80,5%, dứt điểm 27 lần, có 12 cú sút trúng đích và 10 quả phạt góc; Việt Nam chỉ có 1 cú dứt điểm, 1 lần trúng đích và phải thực hiện 8 pha cứu thua. Việt Nam còn giữ được thế trận 0-1 đến hết hiệp một trước khi thủng thêm ba bàn ở các phút 51, 64 và 67.

Vấn đề thực sự của tuyển nữ Việt Nam ở giải này nằm ở trận thua Đài Bắc Trung Hoa 0-1. Việt Nam kiểm soát bóng 58%, tung ra 9 cú sút nhưng không có nổi một pha dứt điểm trúng đích. Đài Bắc Trung Hoa chỉ sút 6 lần, trúng đích 3 lần, và ghi bàn duy nhất ở phút 26. Nói đơn giản, Việt Nam đã tiến bộ ở khả năng giữ bóng và tổ chức trận đấu, nhưng trước đối thủ cùng tầm thì vẫn thiếu chất lượng ở 1/3 cuối sân. Đó mới là dữ liệu cần sửa nếu muốn quay lại nhóm cạnh tranh vé World Cup.

Chiến thắng 2-1 trước Ấn Độ cho thấy đội không hề đi lùi. Việt Nam thắng bằng cú đúp của Ngân Thị Vạn Sự, trong đó có bàn quyết định ở phút 90+4. Đội chơi chủ động hơn, cầm bóng nhiều hơn và kiểm soát nhịp độ tốt hơn trước đối thủ dưới cơ. Điều này nói lên một thực tế quan trọng: tuyển nữ Việt Nam hiện không còn ra châu Á chỉ để phòng ngự sinh tồn; họ đã có khả năng áp đặt thế trận ở những trận phải thắng. Bước tiếp theo là biến ưu thế kiểm soát đó thành bàn thắng trước các đối thủ ngang cơ.
Di sản của Mai Đức Chung vì thế không nên bị đọc qua một tỷ số. Theo VFF, ông rời sân với 8 HCV SEA Games, chức vô địch AFF Cup 2019, hạng tư ASIAD 2014, hạng năm Asian Cup 2022 và cột mốc lớn nhất là vé dự World Cup nữ 2023. Người kế nhiệm sẽ không bắt đầu từ con số 0; họ sẽ bắt đầu từ một mặt bằng cao hơn, nhưng cũng với một yêu cầu khó hơn: biến tuyển nữ Việt Nam từ đội “đá được” thành đội biết kết liễu đúng lúc.
