Câu chuyện cầu thủ hai quốc tịch chưa bao giờ nguội, và Kylian Mbappe chọn cách đi thẳng vào điểm nóng: quyền lựa chọn đi kèm với trách nhiệm lựa chọn. Không vòng vo, không né tránh, thủ quân ĐT Pháp đưa ra một thông điệp rõ ràng, đã mang hai dòng máu, càng phải quyết sớm, quyết dứt khoát.
Trong chương trình The Bridge, nơi anh xuất hiện cùng người đồng đội Aurelien Tchouameni, Mbappe ban đầu trả lời câu hỏi về nguồn gốc của mình theo cách nhẹ nhàng và thẳng thắn. Nếu không khoác áo Pháp, anh nói đùa sẽ chơi cho Cameroon (quê cha), còn em trai Ethan sẽ đại diện Algeria (quê mẹ). Một chi tiết mang tính giải trí, nhưng chỉ là phần mở đầu.
Ngay sau đó, Mbappe chuyển trạng thái. Không ai yêu cầu, nhưng anh chủ động đẩy câu chuyện sang một hướng nghiêm túc hơn: vấn đề thay đổi quốc tịch thể thao. Và ở đây, quan điểm được đưa ra rất rõ dàng. “Tôi nghĩ cầu thủ mang 2 quốc tịch nên lựa chọn từ trước”, Mbappe nêu rõ quan điểm của mình.
Thông điệp này không mới, nhưng cách Mbappe nhấn mạnh khiến nó trở nên khó bỏ qua. Anh bác bỏ thẳng thừng lập luận về “dự án thể thao”, thứ thường được dùng để biện minh cho việc đổi lựa chọn khoác áo ĐTQG. “Một quốc gia không giống như một CLB… Đôi khi tôi nghe về ‘dự án thể thao’… Không! Điều đó không như vậy”, Mbappe chia sẻ.

Đó là ranh giới Mbappe vạch ra: CLB là môi trường nghề nghiệp, nơi cầu thủ có thể di chuyển để tối ưu sự nghiệp. Nhưng ĐTQG là câu chuyện khác, liên quan đến bản sắc, nguồn cội và sự gắn kết dài hạn. Nếu biến nó thành một phép tính cơ hội, thì giá trị cốt lõi gần như bị xóa bỏ.
Quan điểm của Mbappe không phải lý thuyết suông. Anh đặt mình vào chính câu chuyện đó. Sinh ra tại Pháp, lớn lên trong môi trường bóng đá Pháp, trưởng thành trong hệ thống đào tạo của Pháp, lựa chọn của anh, theo cách anh nói, chưa bao giờ là một bài toán. “Tôi sinh ra ở Pháp, tôi là người Pháp, tôi đã làm mọi thứ ở Pháp”, anh nhấn mạnh về lựa chọn tự nhiên (khoác áo Les Bleus) của mình.
Việc có gốc gác từ Cameroon và Algeria không bị phủ nhận, nhưng cũng không làm lung lay lựa chọn. Mbappe thừa nhận yếu tố văn hóa, anh mang trong mình nhiều lớp bản sắc. Nhưng lớp quyết định vẫn là nơi anh sinh ra, được nuôi dưỡng, trưởng thành và phát triển. Đó là sự phân định rạch ròi giữa nguồn gốc và định danh.
