Arsenal vẫn còn cơ hội vô địch Premier League mùa này nếu Mikel Arteta dám mạo hiểm và tận dụng tối đa sự sáng tạo của bộ đôi Eberechi Eze và Martin Odegaard trong 5 vòng đấu cuối.
Khi Mikel Arteta tuyên bố Arsenal đang bước vào một “cuộc chiến mới”, đó không chỉ là cách xốc lại tinh thần sau thất bại trước Man City, mà còn là lời tự nhắc rằng, đã đến lúc phải thay đổi. 5 trận cuối không còn chỗ cho sự an toàn quen thuộc. Nếu muốn chấm dứt 22 năm chờ đợi danh hiệu, Arsenal buộc phải mạo hiểm, đặt niềm tin vào nguồn sáng tạo lớn nhất mà họ đang có.
Thực tế trên BXH cho thấy khoảng cách giữa Arsenal và Man City gần như không tồn tại. Bằng điểm, bằng hiệu số, chỉ kém đúng số bàn thắng ghi được. Điều đó đồng nghĩa cuộc đua sẽ không chỉ được quyết định bằng việc phòng ngự chắc đến đâu, mà còn là ghi được bao nhiêu bàn trong những thời khắc then chốt.
Suốt mùa giải, Arsenal xây dựng bản sắc dựa trên sự chắc chắn và an toàn. Nhưng ở đoạn nước rút, một nghịch lý xuất hiện, chính hàng công mới là yếu tố có thể định đoạt tất cả. Và trong bối cảnh đó, sự kết hợp giữa Eze và Odegaard chính là giải pháp mà Arteta có lẽ không thể tiếp tục phớt lờ.

Những gì diễn ra tại Etihad, dù kết quả không như mong muốn, lại mở ra một hướng đi rõ ràng. Lần đầu tiên mùa này, Eze – Kai Havertz – Odegaard cùng xuất phát, và lập tức mang lại một diện mạo khác. Havertz ghi bàn và liên tục đe dọa khung thành Gianluigi Donnarumma, Eze tạo ra đột biến với cú dứt điểm trúng khung gỗ, còn Odegaard là bộ não vận hành, không ngừng tạo cơ hội và điều tiết nhịp độ.
Quan trọng hơn cả, Arsenal chơi thứ bóng đá có “độ mở”. Không còn là những pha triển khai thận trọng đến mức an toàn, mà là những tình huống tấn công có tính rủi ro, nhưng cũng đầy sát thương. Đó chính là điều họ thiếu trong nhiều thời điểm quyết định trước đây.
Vấn đề nằm ở chỗ Arteta đã quá dè dặt. Việc sử dụng đồng thời hai “nhạc trưởng” như Eze và Odegaard đồng nghĩa phải đánh đổi sự cân bằng ở tuyến giữa, khi một trong hai cái tên như Declan Rice hay Martin Zubimendi có thể phải hy sinh. Nhưng đây không còn là lúc để giữ mọi thứ ở trạng thái hoàn hảo, mà là lúc cần chấp nhận rủi ro để tìm kiếm phần thưởng lớn nhất.
Giải pháp đã lộ diện. Arteta nên đẩy Eze ra cánh trái, giữ Odegaard ở vị trí số 10. Điều này giúp Arsenal vừa duy trì được bộ khung tuyến giữa, vừa tận dụng tối đa khả năng sáng tạo của cả hai. Phương án này đã được sử dụng trước Man City và cho thấy hiệu qủa.
