Sự ra đi chóng vánh của Igor Tudor khỏi Tottenham một lần nữa khẳng định một nguyên tắc bất biến của một CLB bóng đá Premier League đang suy thoái: Khi sự hoảng loạn ập đến, HLV là con tốt thí tiện lợi nhất.
Người hâm mộ Tottenham có lẽ sẽ đón nhận việc chấm dứt nhiệm kỳ 44 ngày của Tudor bằng sự nhẹ nhõm hơn là lo ngại về cách đối xử ngày càng tàn nhẫn với các vị HLV. Bất kỳ tổn thất tài chính nào từ thất bại mới nhất này cũng được coi là nhỏ bé khi đặt lên bàn cân với cái giá khủng khiếp hơn nhiều nếu đội bóng phải xuống hạng.
Nhưng đó là triệu chứng cho thấy bóng đá đã trở nên “vô cảm” như thế nào trước hàng chục triệu bảng bị hút ra khỏi cuộc chơi. Việc thay đổi nhân sự cấp cao liên tục – cùng những gói bồi thường thôi việc gây choáng váng – được coi là một khoản phí bắt buộc, đặc biệt là khi những tiếng la ó đòi thay tướng đã trở nên đinh tai nhức óc.

Đây là một câu chuyện quen thuộc: Tuổi thọ nghề nghiệp của các HLV giảm xuống trong khi bảng chi phí cứ thế tăng vọt. Trước khi Tudor rời ghế HLV tạm quyền tại Spurs, chi phí sa thải 8 HLV trưởng tại Premier League mùa này ước tính khiêm tốn đã lên tới 47 triệu bảng. Trong mùa giải 2024/25, 7 chiến lược gia hàng đầu đã bị sa thải, khiến các CLB tiêu tốn khoảng 43 triệu bảng. Đó là chưa kể đến các khoản bồi thường trả cho các CLB khác để giải phóng hợp đồng cho những HLV đang đương nhiệm.
MU ban đầu đã chi 11 triệu bảng để đưa Ruben Amorim về từ Sporting Lisbon, rồi sa thải ông chỉ sau 14 tháng với chi phí bồi thường thêm 15,9 triệu bảng. Phản ứng của dư luận dường như là sự thờ ơ hơn là cú sốc.
Phí môi giới liên quan đến việc đàm phán thuê và sa thải đồng nghĩa với việc mức giá thực sự thường bị che đậy trong danh mục chuyên biệt gọi là “các khoản mục bất thường” khi báo cáo tài chính của CLB được công bố vào thời điểm này trong năm.
