6-1 ở lượt đi, UEFA còn ghi Bayern đã đi tiếp 28 trong 29 cặp châu Âu sau khi thắng lượt đi sân khách; dẫn kiểu này gần như khóa sách rồi.
Nhưng cái hay là Bayern bước vào lượt về với mood rất lạ: Neuer, Urbig, Ulreich đều chấn thương, nên họ có thể phải tính tới thủ môn Leonard Prescott, 16 tuổi.
Chưa hết, Kimmich và Olise bị treo giò, Musiala với Davies chưa ổn, nên Bayern không phải kiểu full đồ vào sân để đi dạo. Tức là trận này không còn hỏi “ai đi tiếp”, mà hỏi Bayern quản trận giỏi cỡ nào khi đội hình bị rút linh kiện.

Atalanta thì chỉ còn đúng một đường sống: ghi sớm và biến trận đấu thành hỗn chiến. Vì UEFA nói Bayern chưa từng thua một trận châu Âu nào với cách biệt hơn 4 bàn. Mà còn cay hơn: Atalanta mùa này mới có 4 bàn sân khách ở C1, nên muốn lật 6-1 nghe giống đi thi lại môn mình rớt từ đầu kỳ hơn.
Nói dễ hiểu, bàn đầu tiên sẽ quyết định hết không khí: Bayern ghi trước là đóng luôn phim, Atalanta ghi sớm thì Allianz mới bắt đầu thấy khó chịu. Anh em xem lượt về vì phép màu của Atalanta, hay vì muốn coi Bayern 6-1 rồi mà vẫn phải sống chung với một bài test thần kinh cực dị?
